Go Back   Diễn đàn Gx Vinh Hương > Quà tặng Cuộc sống > Góc Suy Ngẫm

Góc Suy Ngẫm Suy ngẫm về cuộc sống quanh ta

Gởi Ðề Tài Mới Trả lời  
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Old 02-07-2012, 10:03 AM   #1
User Profile
Caohuong
Administrator
 
Caohuong's Avatar
 
User ID: 3
Usergroup: 6
Tham gia ngày: Apr 2011
Đến từ: gxvinhhuong.net
Bài gởi: 239
Thanks: 564
Thanked 322 Times in 174 Posts
Thumbs up Làm sao vẽ bóng tối

Làm sao vẽ bóng tối


Nhiều đêm mình ngồi nhìn mãi lên những trang giấy trắng nhưng mọi ý niệm lần lượt bốc hơi đâu đó và con chữ đã trôi đi rất xa. Có lần mình từng nghĩ về một lý tưởng nghe có vẻ rất tiểu thuyết, rằng những gì mình viết, về sâu sắc, sẽ là cuộc đời mình. Dĩ nhiên, tại ngay khi viết ra điều này nữa, mình cũng biết chính mình đã nuôi nhiều ảo mộng. Giống như chàng hoàng tử nọ vứt bỏ tất cả để theo đuổi một bóng thiên nga diễm ảo, mình chợt nghĩ đến một câu nói của Trịnh Công Sơn, đại ý: mọi đam mê đều tuyệt vọng.

Nhưng ai có thể nói rằng, tuổi trẻ nào không ít nhiều ảo mộng.

Mình biết, rồi tuổi 19 của mình cũng sẽ qua, như tuổi 18 đã từng hay tuổi 20 sắp tới. Nó không còn là niềm kinh ngạc hay sự tiếc nuối như mình vẫn thường tưởng nhớ nữa. Hình như càng lớn người ta càng có cảm giác mọi nhân duyên mà tiền nhân hay gọi chỉ đơn sơ là một cuộc trùng lai rồi khứ biệt. Người ta càng biết về tự nhiên, càng thấy mình có rất nhiều, nhưng đồng thời cũng không có gì cả, và sẽ quên mình đã mất những gì.

Nhưng mình vẫn nghĩ hoài về sự cô đơn. Những cô đơn chảy trong máu như một thứ tế bào mềm mại, hiền lành và không nguôi lay chuyển mãi. Mình không muốn cô đơn trong đời sống của tình yêu mà mình hằng nuôi dưỡng. Nhưng, hình như nói đến cô đơn ở tuổi 20 là một sự thừa thãi và đại ngôn chăng? Bởi cô đơn, biết đâu, đã là một điều bình thường vô tội.

Đôi khi mình viết ra một dòng chữ, nhưng tự nhiên thấy nó thật lẻ loi và cũ kỹ, rồi mình xóa nó đi. Làm sao để nói một điều gì khác khi dường như mọi điều muốn nói muôn triệu người đã nói mãi hoài, và không ít người nói thật vi diệu. Có lẽ bởi vậy mà con người ta, bên cạnh nói, vẫn thường im lặng sống dấn thân vào thế giới hoặc làm và viết những điều riêng tư. Bởi tất cả, đều có thể chỉ là diễn ngôn nào đó cho chỉ một điều vô cùng giản dị.

Như hôm nay, mình lại muốn hát một bản tình ca. Có phải là mình “đang muốn hát về cuộc tình của mình”? Dù quả thực, đó không phải là vấn đề. Mà có khi cũng không có vấn đề nào trên đời. Nghĩ thế, nhưng sao lòng mình còn ngổn ngang lãng đãng, dù mình thực lòng mình muốn tin ở hoa hồng.

Không phải mình không tin. Những kẻ nghĩ mình cô đơn thường bày đặt nhớ nhung, tủi thân và bàn nhiều đến đức tin, có lẽ vậy. Chỉ là lúc này mình nghĩ đến một dòng sông có đôi bờ là những đồng cải hoa vàng rực. Ai đã nói với mình sẽ trồng cải ven sông…? Điều ấy từng khiến mình mỉm cười hoài.

Và hình ảnh dịu dàng đó đã làm mình thấy bình an đến nỗi mình chỉ muốn chạy đến đấy, bước chân trần và nằm xuống ngủ một giấc thật êm như có thể lãng quên tất cả, tất cả những cái nửa vời và giông bão trên cuộc đời, mà chẳng cần nói thêm một câu phức tạp nào.
***

Thôi em hãy đứng dậy
Người bán hàng đã ngủ sau quầy
Anh đưa em đi trốn
Những giày vò ngày mai

(Dạ khúc – Thanh Tâm Tuyền)

Đưa em chạy trốn đến cánh đồng mùa hoa cải sẽ nở đi.
Phượng Linh
Chữ ký cá nhân
Caohuong is offline   Trả Lời Với Trích Dẫn
Trả lời


Ðang đọc: 1 (0 thành viên và 1 khách)
 
Ðiều Chỉnh
Xếp Bài

Quuyền Hạn Của Bạn
You may not post new threads
You may not post replies
You may not post attachments
You may not edit your posts

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt



Múi giờ GMT +7. Hiện tại là 01:05 PM.


Powered by: vBulletin v3.8.4 Copyright ©2000-2018, Jelsoft Enterprises Ltd.