23:57 ICT Thứ bảy, 22/07/2017

Giáo xứ Vinh Hương

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 96

Máy chủ tìm kiếm : 2

Khách viếng thăm : 94


Hôm nayHôm nay : 8514

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 140483

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 8794299

Kết nối







GP.BMT Khai Mạc Năm Thánh Lòng Thương Xót

Thánh lễ thêm sức

Của Lễ Mới

Đọc nhanh


Trang nhất » Giáo xứ Vinh Hương » Hôn nhân & Gia đình

Đừng khiến mẹ đau lòng con nhé

Thứ hai - 29/08/2016 07:04
- Con gái yêu bé bỏng của mẹ! Mẹ vẫn muốn gọi con như thế, mãi mãi gọi con như thế


Không ai yêu mẹ bằng con, không ai yêu con bằng mẹ. Thế nhưng, nếu sự yêu thương đó không được thể hiện bằng lời nói dịu dàng có thể sẽ khiến cả mẹ và con đều hiểu lầm, buồn phiền.

Con gái yêu bé bỏng của mẹ! Mẹ vẫn muốn gọi con như thế, mãi mãi gọi con như thế, mãi mãi gọi con như thế, mặc dù giờ đây con đã là vợ, là mẹ của hai đứa cháu đáng yêu mà mẹ vô cùng thương quý. Mẹ chẳng thể ngồi nói chuyện với con được vì mẹ biết, chỉ sau vài câu, con đã

-Trời ơi, sao mẹ nghĩ lung tung gì thế? Bực cả mình! Thôi, con chẳng muốn nói với mẹ nữa…

Bố con gắt, mẹ cãi lại. Nhưng chẳng hiểu sao, khi con gắt, mẹ lại không nói được câu gì nữa. Chỉ có nỗi buồn cứ thấm sâu mãi, sâu mãi.

Con đi làm về, mẹ thương con mệt, vội chuẩn bị cơm và gọi con xuống ăn. Mẹ đã mất cả buổi chiều hì hụi làm món con thích và háo hức chờ đến lúc nhìn con ăn thật ngon lành. Một lần gọi, chưa thấy con, mẹ sợ thức ăn nguội sẽ mất ngon, lại gọi con lần nữa. Thế mà con gắt lên:

– Ăn với chả uống. mẹ đói thì cứ việc ăn trước đi.
Miệng mẹ bỗng dung đắng ngắt. Mẹ chẳng muốn vào thêm hạt cơm nào nữa.

Chuẩn bị đi làm, con mặc chiếc váy rất xinh, chỉ có điều hơi ngắn và hở. Mẹ sợ con đi đường cứ phải lo kéo váy sẽ nguy hiểm khi lái xe nên mẹ chạy vào nhà lấy váy chống nắng đưa cho con. Con càm ràm: “Váy vóc rườm rà làm gì. Mệt quá!” rồi quăng vào tay mẹ, phóng xe đi. Mẹ buồn nhưng rồi cũng quên.

Tiễn con ra sân bay đi công tác, mẹ mua vài lốc sữa và mấy loại hạt để con ăn khi chờ đến giờ bay. 

Mẹ sợ con sẽ đói, sẽ khát. Con bước vào khu vực làm thụ tục, mẹ đi theo lặng lẽ dúi mớ đồ vào túi xách của con. Đáp lại sự quan tâm của mẹ, con gào lên:
 
– Sữa với sủng làm gì, phiền phức!
 
Con lấy lốc sữa, dí vào tay mẹ. Mẹ buồn nhưng chỉ thầm trách” “Cái con bé này chả lo gì đến ăn uống cả”.
 
Từ khi con có con là lúc mẹ cảm thấy sao mẹ con mình xa cách nhau nhiều thế, sao mẹ lại hay tủi thân đến thế.
 
Ngày con sinh cháu đầu lòng, mẹ ngại ở chung với thông gia, nhưng vì lo cho con và cháu không được chăm sóc tốt nhất nên mẹ lên thành phố chăm con. Chẳng quen nhà, quen nếp sinh hoạt, mẹ làm gì cũng lóng ngóng, vụng về. Những lúc ấy, trước mặt bố mẹ chồng, con cũng gắt mẹ:
 
– Sao mẹ chẳng biết gì thế. Mẹ hỏi mẹ chồng con đấy.

Con ơi, con chẳng phải cũng lớn lên từ quê hay sao? Ở nhà mình, mẹ chỉ quen sử dụng bếp ga, làm sao biết sử dụng bếp điện từ, bếp hồng ngoại như của nhà con. Giá như con hướng dẫn mẹ một lần, đằng này, con cứ làm ầm lên khiến mẹ vừa tủi thân vừa xấu hổ.

Thấy con ngủ mê mệt, mẹ thương lắm. Khi cháu thức đòi bú, mẹ lọ mọ đi pha sữa trong bóng tối chứ không dám bật điện, sợ con thức giấc. Kết quả là làm rơi đồ đạc và con ngồi bật dậy:

-Cái gì thế? Trời ơi, mẹ có cho con ngủ yên hay không? Mẹ dậy làm gì mà sớm thế?

Buồn nhất có lẽ là lần bố mẹ chồng con đi vắng, vợ chồng con đi khám bác sĩ, giao cháu cho mẹ ở nhà. Đến gần 12 giờ chưa thấy con về, mẹ xuống bếp, vừa bế cháu vừa nấu cơm, chỉ mong lúc con về nhà sẻ có cơm ăn ngay để có sữa cho cháu bú. Đang lúc loay hoay trong bếp thi con về. Nhìn thấy cảnh mẹ vừa bế cháu vừa xào đồ ăn, con giành ngay thằng bé từ tay mẹ:

– Mẹ làm gì thế ? Mẹ lôi thằng bé xuống bếp đầy vi khuẩn thế nầy, thằng bé bệnh cho mà xem. Tại sao lúc nào mẹ cũng lo lắng chuyện đồ ăn thế nhỉ? Từ nay con không dám nhờ mẹ trông cháu nữa.

Con biết không ? Câu nói của con khiến mẹ đau lòng lắm. Mẹ không tham ăn, mẹ cũng không muốn làm hại cháu. Trong trái tim mẹ, dù con đã trưởng thành rồi nhưng con vẫn là một cô bé chưa biết chăm sóc bản thân, không lo đến sức khỏe của mình. Mẹ làm mọi việc chỉ vì muốn chở che, quan tâm và đỡ đần con thôi.

Con gái ơi, mẹ biết, tính con nóng nảy, chỉ gắt lên, nói cho đã miệng rồi lại xuôi ngay, lại lo chăm sóc cho mẹ từng miếng ăn, cái quần, tấm áo. Thế nhưng, quần áo mẹ đã đủ, cái ăn mẹ không thiếu, mẹ chỉ cần những lúc conthật tình cảm bên mẹ như ngày con còn nhỏ, còn cần bàn tay yêu thương của mẹ mà thôi.

Mấy hôm trước, cháu biết cười, con cứ ê a nói chuyện với cháu suốt ngày và rồi con bảo:

– Cục vàng bé bỏng ơi, mẹ yêu con nhất trên đời !
 
Con gái à, mẹ cũng yêu con nhất trên thế giới này. Tất cả những gì mẹ làm, những gì con cho là “lắm điều” , “phiền phức”, “vớ vẫn”… Cũng chỉ vì mẹ yêu con vô bờ mà thôi, con gái ạ

Đừng gắt gỏng và khó chịu với tình yêu mẹ dành cho con, con nhé.

Mẹ của con !
 

Nguồn tin: www.goctinhyeu.net

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới / Bài mới

Lịch Phụng Vụ

Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 07
Cầu cho những người xa lìa đức tin Kitô giáo: Xin cho những người xa lìa đức tin Kitô giáo, biết tái khám phá sự hiện diện của Thiên Chúa giàu lòng thương xót và vẻ đẹp của đời sống Kitô giáo, nhờ lời cầu nguyện và chứng tá Tin Mừng của chúng ta.