Lời Chúa: Ga 1,19-28
“Có một Ðấng sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi”
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Ðây là chứng của Gioan, khi những người Do thái từ Giêrusalem sai các vị tư tế và các Thầy Lêvi đến hỏi ông: “Ông là ai?” Ông liền tuyên xưng, ông không chối, ông tuyên xưng rằng: “Tôi không phải là Ðấng Kitô”. Họ liền hỏi: “Như vậy là thế nào? Ông có phải là Êlia chăng?” Gioan trả lời: “Tôi không phải là Êlia”. “Hay ông là một đấng tiên tri?” Gioan đáp: “Không phải”. Họ liền bảo: “Vậy ông là ai, để chúng tôi trả lời cho những người sai chúng tôi. Ông tự xưng là ai?” Gioan đáp: “Tôi là tiếng kêu trong hoang địa: Hãy sửa cho ngay đường Chúa đi, như tiên tri Isaia đã loan báo”. Và những người đã được sai đến đều thuộc nhóm biệt phái. Họ hỏi Gioan rằng: “Nếu ông không phải là Ðức Kitô, cũng không là Êlia, hay một tiên tri, vậy tại sao ông làm phép rửa?” Gioan trả lời: “Tôi làm phép rửa trong nước; nhưng giữa các ngươi, có Ðấng mà các ngươi không biết. Ðấng ấy sẽ đến sau tôi, nhưng chính Ðấng đó đã có trước tôi, và tôi không xứng đáng cởi dây giày cho Người”. Việc này xảy ra tại Betania, bên kia sông Giođan, nơi Gioan làm phép rửa. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm:
Người ta chỉ lớn lên khi ra khỏi mình, ra khỏi những bận tâm về mình. Người ta chỉ lớn hết mức khi không còn coi mình là trung tâm, nhưng đặt trung tâm nơi Thiên Chúa và tha nhân. Đức Giêsu từng khẳng định rằng trong con cái loài người, không ai lớn hơn ông Gioan Tẩy Giả. Gioan lớn vì ông là vị ngôn sứ được diễm phúc trực tiếp giới thiệu Đấng Mêsia là Đức Giêsu, điều mà không một ngôn sứ nào trong Cựu Ước có được. Nhưng Gioan cũng lớn vì ông đã chấp nhận nhỏ đi: “Người phải lớn lên, còn tôi phải nhỏ lại”.
Bài Tin Mừng cho thấy cách Gioan làm mình nhỏ lại. Khi ông đã nổi tiếng nhờ lối sống khắc khổ và lời giảng mạnh mẽ, người Do Thái và phái Pharisêu đã sai các tư tế và thầy Lêvi từ Giêrusalem đến để hỏi ông là ai. Gioan thẳng thắn từ chối mọi danh xưng cao trọng: không phải là Đức Kitô, không phải là Êlia, cũng không phải là vị Ngôn Sứ được mong đợi. Những lời từ chối của ông ngắn gọn, dứt khoát, cho thấy ông biết rất rõ mình là ai và không nhận về mình điều không thuộc về mình.
Khi buộc phải nói về căn tính của mình, Gioan đã mượn lời ngôn sứ Isaia: “Tôi là tiếng người hô trong hoang địa: hãy sửa cho thẳng con đường của Chúa”. Ông nhận mình chỉ là người dọn đường cho Đấng đến sau, Đấng mà ông không xứng đáng cởi quai dép, một công việc vốn dành cho người nô lệ thấp kém nhất.
Gioan là người làm chứng tuyệt vời cho ánh sáng. Ông là “tiếng” làm chứng cho “Lời” là Con Một Thiên Chúa. Nhờ tiếng của Gioan, con người được dẫn đến gặp Ánh Sáng thật, và nhờ chứng tá khiêm hạ của ông, con người nhận ra Lời hằng sống của Thiên Chúa.
Cầu nguyện:
Lạy Chúa Giêsu, xin cho con biết con, xin cho con biết Chúa. Xin cho con chỉ khao khát một mình Chúa, quên đi chính bản thân, yêu mến Chúa và làm mọi sự vì Chúa. Xin cho con biết tự hạ, biết tán dương Chúa và chỉ nghĩ đến Chúa. Ước gì con biết hãm mình và sống trong Chúa. Ước gì con biết nhận từ Chúa tất cả những gì xảy đến cho con và biết chọn theo chân Chúa luôn. Xin đừng để điều gì quyến rũ con, ngoài Chúa. Xin Chúa hãy nhìn con, để con yêu mến Chúa. Xin Chúa hãy gọi con, để con được thấy Chúa. Và để con hưởng nhan Chúa đời đời. Amen.
(Thánh Augustinô)
Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, S.J
5 PHÚT LỜI CHÚA
Học viện Dòng Ngôi Lời
Ý kiến bạn đọc
Những tin mới hơn
Những tin cũ hơn