Chúng ta đang sống trong một thế giới mà nỗi sợ hãi trở thành người bạn đồng hành không mong muốn! Sợ thất bại, sợ bị lãng quên, sợ những bất trắc của cuộc đời… Những nỗi sợ ấy không chỉ là cảm xúc nhất thời, mà đôi khi, nó trở thành một gọng kìm bóp nghẹt tâm hồn, khiến chúng ta mất đi sự bình an đích thực. Trong tâm tình của Chúa nhật XII Thường niên, Lời Chúa mời gọi chúng ta nhìn sâu hơn vào cội nguồn của nỗi sợ hãi ấy. Chúa không hứa hẹn chúng ta một con đường trải đầy hoa hồng hay bằng phẳng, nhưng Ngài mời gọi chúng ta tìm thấy một sức mạnh vượt lên trên mọi nghịch cảnh. Sức mạnh đó không đến từ bản lĩnh cá nhân, mà đến từ niềm xác tín sâu xa vào mầu nhiệm Quan phòng của Thiên Chúa.
1. Thiên Chúa là Đấng hiện diện trong nghịch cảnh
Trong bài đọc thứ nhất (Gr 20, 10-13), ngôn sứ Giêrêmia chia sẻ với chúng ta nỗi thống khổ của một người tôi trung bị bủa vây bởi sự hận thù và phản bội: “Con nghe biết bao người vu khống, khiến con sợ hãi tư bề: ‘Tố cáo nó đi! Chúng ta hãy tố cáo nó đi!’ Mọi kẻ thân hữu đều rình con vấp ngã” (Gr 20, 10). Thế nhưng, đỉnh cao trong lời cầu nguyện của ông chính là sự chuyển hướng đầy can đảm: “Đức Chúa ở với tôi như một chiến sĩ oai hùng” (Gr 20, 11). Giêrêmia không cầu xin Chúa cất đi thử thách, ông cầu xin Chúa hiện diện trong thử thách.
Sự xác tín đó được Chúa Giêsu khẳng định một cách cụ thể trong bài Tin Mừng (Mt 10, 26-33). Ngài không dùng những khái niệm trừu tượng, mà dùng hình ảnh rất đỗi gần gũi: “Hai con chim sẻ chỉ bán được một xu, thế mà không một con nào rơi xuống đất ngoài ý của Cha anh em. Ngay cả tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi” (Mt 10, 29-30). Thiên Chúa không xa cách, Thiên Chúa không dửng dưng. Ngài là Đấng Quan phòng, Đấng biết rõ từng chi tiết nhỏ nhặt nhất trong cuộc đời chúng ta. Vì thế, lời mời gọi “Anh em đừng sợ” không phải là một mệnh lệnh mang tính áp đặt, mà là hệ quả tất yếu của một lòng tin: chúng ta không bao giờ đơn độc, bởi chúng ta nằm trong tầm tay của Đấng làm chủ lịch sử.
2. Nỗi bất an của con người khi cố “tự chủ”
Khi nhìn về thời đại hôm nay, chúng ta thấy một nghịch lý đáng suy ngẫm. Con người ngày càng có nhiều phương tiện để bảo vệ mình, từ vật chất đến những hệ thống an sinh hiện đại, nhưng nỗi bất an dường như lại càng gia tăng. Tại sao vậy? Bởi vì chúng ta đang sống trong một nền văn hóa đề cao sự tự chủ đến mức tuyệt đối. Khi chúng ta coi mình là trung tâm, là “chủ nhân” duy nhất của vận mệnh, thì mọi biến cố đều trở thành mối đe dọa. Sự bình an bị đánh mất vì chúng ta đặt niềm tin vào sự vững chãi của những giá trị phù hoa, mà quên mất rằng nền tảng vững chắc nhất của cuộc đời là Thiên Chúa. Chúng ta sợ hãi vì chúng ta cố gắng tự cứu mình mà không có ơn cứu độ.
3. Hành trình phó thác mỗi ngày
Để nỗi sợ không còn là chủ nhân của tâm hồn, chúng ta cần thực hành một vài việc thực tế trong đời sống hằng ngày như:
– Thứ nhất, hãy thực hành sự phó thác trong từng biến cố. Chúng ta thường muốn mọi việc phải theo đúng ý mình. Tuy nhiên, người môn đệ được mời gọi học cách chấp nhận những điều “bất như ý” với thái độ bình thản. Khi đối diện với khó khăn, hãy tập thói quen thầm thĩ: “Lạy Chúa, con biết con đang nằm trong tay Ngài”. Đó không phải là thái độ tiêu cực hay buông xuôi, mà là sự xác tín rằng Thiên Chúa đang làm chủ lịch sử đời mình.
– Thứ hai, hãy can đảm sống sự thật giữa một xã hội đầy dối trá. Đừng sợ bị thiệt thòi khi chọn cách sống ngay thẳng. Sự chính trực của chúng ta không chỉ là vấn đề đạo đức xã hội, mà là hành vi tôn thờ Thiên Chúa. Khi chọn sống theo Lời Chúa giữa những cám dỗ, chúng ta đang minh chứng cho niềm tin rằng: tương lai của chúng ta nằm trong tay Thiên Chúa chứ không nằm trong những thủ đoạn nhân loại.
– Thứ ba, hãy để sự tĩnh lặng làm không gian cho Chúa. Cầu nguyện không phải là lúc chúng ta trình bày một danh sách các nhu cầu, mà là lúc chúng ta để cho ý muốn của Chúa thanh tẩy những nỗi lo âu. Trong sự thinh lặng của tâm hồn, chúng ta sẽ nghe được lời khẳng định của Chúa: “Ta biết con đang cần gì”. Khi lòng mình thuộc về Chúa, nỗi sợ hãi sẽ không còn là xiềng xích, mà trở thành cơ hội để đức tin chúng ta thêm vững vàng.
Tắt một lời:
“Đừng sợ”, bởi vì cuộc đời chúng ta không phải là một chuỗi sự kiện ngẫu nhiên, mà là một hành trình được Chúa chăm chút từng li từng tí. Đứng vững giữa thế giới hôm nay không đòi hỏi chúng ta phải có những bản lĩnh siêu nhiên, mà chỉ cần chúng ta dám xác tín rằng: chúng ta thuộc về Chúa. Khi niềm xác tín này trở thành nền tảng của cuộc đời, nỗi sợ hãi sẽ không còn là gọng kìm trói buộc, mà trở thành chất xúc tác giúp đức tin chúng ta được tinh luyện. Ước mong mỗi người chúng ta, dù trong hoàn cảnh nào, cũng luôn tìm thấy sự bình an trong vòng tay Quan phòng đầy yêu thương của Thiên Chúa. Amen.
Tác giả: Jos. Vinc. Ngọc Biển
https://giaophanvinhlong.net/
Ý kiến bạn đọc
Những tin cũ hơn