Giáo xứ Vinh Hương

Đức Thánh Cha thăm mục vụ giáo xứ Thánh Tâm ở Roma

Thứ hai - 16/03/2026 08:09
Đức Thánh Cha thăm mục vụ giáo xứ Thánh Tâm ở Roma

Đức Thánh Cha thăm mục vụ giáo xứ Thánh Tâm ở Roma

 
Chiều ngày 15/3, Đức Thánh Cha tiếp tục chương trình thăm mục vụ tại các giáo xứ của Giáo phận Roma của ngài. Lúc 4:00 chiều, Đức Thánh Cha đến giáo xứ Thánh Tâm Chúa Giêsu ở khu vực Ponte Mammolo cách Vatican khoảng 15 kilomét. Ngài đã gặp các nhóm trẻ em, giới trẻ, người già và người bệnh trước khi dâng Thánh Lễ với cộng đoàn giáo xứ. Đức Thánh Cha đã dâng thánh lễ Chúa Nhật IV Mùa Chay.

 

Bài giảng của Đức Thánh Cha Lêô XIV

Anh chị em thân mến,

Thánh lễ hôm nay của chúng ta đặc biệt tràn đầy niềm vui. Vẻ đẹp của cuộc gặp gỡ này được đặt trong bối cảnh của Chúa nhật được gọi là “Laetare”, nghĩa là “Hãy vui lên”, theo lời ngôn sứ Isaia: “Hỡi Giêrusalem, hãy vui lên” (Ca nhập lễ, x. Is 66,10).

Điều này khiến chúng ta suy nghĩ. Hiện nay trên thế giới, nhiều anh chị em của chúng ta đang phải chịu đau khổ vì những cuộc xung đột bạo lực, phát sinh từ ảo tưởng phi lý rằng có thể giải quyết vấn đề và bất đồng bằng chiến tranh, trong khi điều cần thiết là đối thoại không ngừng để đạt tới hòa bình. Có người thậm chí còn muốn lôi kéo danh Thiên Chúa vào những lựa chọn dẫn đến cái chết ấy; nhưng Thiên Chúa không thể bị sử dụng cho bóng tối. Trái lại, Người luôn đến để ban ánh sáng, hy vọng và hòa bình cho nhân loại, và chính hòa bình là điều mà những ai kêu cầu Người phải tìm kiếm.

Đó là sứ điệp của Chúa nhật này: dù con người có rơi vào vực sâu nào do tội lỗi của mình, Đức Kitô vẫn đến để mang lại một ánh sáng mạnh mẽ hơn, có khả năng giải thoát con người khỏi sự mù lòa của điều ác, để họ có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và người mù từ thuở mới sinh (x. Ga 9,1-41) có thể được ví như một cảnh sinh ra mới: nhờ đó người này, giống như một đứa trẻ vừa chào đời, khám phá một thế giới mới, nhìn thấy chính mình, người khác và cuộc sống bằng đôi mắt của Thiên Chúa (x. 1 Sm 16,9).

Vậy chúng ta hãy tự hỏi: Cái nhìn ấy là gì? Nó mặc khải điều gì? “Nhìn bằng đôi mắt của Thiên Chúa” nghĩa là gì?

Theo lời thánh sử Gioan, trước hết điều đó có nghĩa là vượt qua những thành kiến của những người khi thấy một người đau khổ thì chỉ coi họ như kẻ bị loại bỏ đáng khinh miệt, hoặc như một vấn đề cần tránh, rồi tự nhốt mình trong pháo đài của chủ nghĩa cá nhân ích kỷ. Ta thường nghe những câu như: “Lúc mọi sự thuận lợi thì có nhiều bạn bè; nhưng khi gặp thử thách thì nhiều người bỏ đi, biến mất.”

Chúa Giêsu không như vậy. Người nhìn người mù bằng tình yêu, không coi anh như một kẻ thấp kém hay một sự hiện diện phiền toái, nhưng như một con người đáng quý đang cần được giúp đỡ. Vì thế cuộc gặp gỡ của họ trở thành cơ hội để công trình của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi mọi người.

Nơi “dấu lạ”, nơi phép lạ, Chúa Giêsu bày tỏ quyền năng thần linh của Người, và con người – gần như lặp lại những cử chỉ của công trình sáng tạo với bùn và nước bọt – lại biểu lộ trọn vẹn vẻ đẹp và phẩm giá của một thụ tạo được dựng nên theo hình ảnh và giống Thiên Chúa. Khi được sáng mắt, anh trở thành chứng nhân của ánh sáng.

Tất nhiên điều này đòi hỏi một hành trình khó khăn: anh phải làm quen với nhiều điều trước đây chưa biết, học phân biệt màu sắc và hình dạng, thiết lập lại các mối tương quan của mình – và điều đó không hề dễ dàng. Hơn nữa, sự thù nghịch xung quanh anh gia tăng: người ta khiêu khích anh, và ngay cả cha mẹ anh cũng không dám bảo vệ anh (x. Ga 9,18-23). Thật nghịch lý, những người ở gần anh dường như muốn phủ nhận điều đã xảy ra.

Không chỉ thế: trong cuộc thẩm vấn người mù nay đã thấy được, thì người thực sự bị xét xử lại chính là Chúa Giêsu, bị cáo buộc đã vi phạm ngày sabát khi chữa lành cho anh.

Như vậy nơi những người chứng kiến lộ ra một sự mù lòa khác, còn nghiêm trọng hơn: họ không nhận ra ngay trước mắt mình dung mạo của Thiên Chúa, và họ đánh đổi cơ hội gặp gỡ mang lại ơn cứu độ lấy sự an toàn cằn cỗi của việc tuân giữ luật lệ một cách hình thức. Trước sự cứng lòng như vậy, Chúa Giêsu không dừng lại, cho thấy rằng không có ngày sabát nào có thể cản trở một hành động yêu thương. Thực ra, ý nghĩa của ngày sabát đối với dân Israel – và đối với chúng ta là ngày Chúa nhật – chính là cử hành mầu nhiệm sự sống như một hồng ân, mà đứng trước hồng ân đó, không ai có thể làm ngơ trước tiếng kêu của người anh chị em đang đau khổ.

Có lẽ đôi khi chúng ta cũng có thể bị mù theo nghĩa ấy, khi không nhận ra người khác và những vấn đề của họ. Nhưng Chúa Giêsu mời gọi chúng ta sống khác đi, như cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi đã hiểu rõ: họ kiên trì trong cầu nguyện và chia sẻ mọi sự với niềm vui và lòng đơn sơ (x. Cv 2,42-47). Không phải lúc ấy không có khó khăn và thử thách, nhưng họ không nản lòng: nhờ ơn Bí tích Rửa tội, họ cố gắng sống như những thụ tạo mới, sống hiệp thông và hòa bình với mọi người, và tìm thấy trong cộng đoàn một gia đình đồng hành và nâng đỡ.

Anh chị em thân mến,

Đó là những hoa trái mà chúng ta được kêu gọi mang lại như con cái của ánh sáng (x. 1 Tx 5,4-5). Giáo xứ của anh chị em trong gần chín mươi năm qua đã trung thành sống sứ mạng ấy, với sự quan tâm đặc biệt đến những hoàn cảnh nghèo đói, bị gạt ra bên lề và khẩn cấp; với việc chú ý đến sự hiện diện của nhà tù Rebibbia trong khu vực, và với nhiều dấu chỉ nhạy cảm và liên đới khác.

Tôi biết anh chị em giúp đỡ nhiều anh chị em đến từ các quốc gia khác hội nhập vào nơi đây: học ngôn ngữ, tìm một mái nhà xứng đáng và có một công việc lương thiện, ổn định. Dĩ nhiên cũng không thiếu khó khăn, đôi khi còn trầm trọng hơn bởi những kẻ vô lương tâm lợi dụng tình trạng túng thiếu của người yếu thế để mưu lợi cho mình. Nhưng tôi biết rõ nỗ lực của tất cả anh chị em trong việc đối diện với những thách đố ấy, qua các hoạt động của Caritas, các nhà gia đình tiếp nhận phụ nữ và các bà mẹ gặp khó khăn, cùng nhiều sáng kiến khác. Tôi cũng biết đến sự năng động và quảng đại của anh chị em trong việc giáo dục giới trẻ và thiếu nhi, qua nhà nguyện sinh hoạt và nhiều chương trình đào tạo khác.

Thánh Augustinô, khi nói về dung mạo Thiên Chúa – mà chúng ta được mời gọi phản chiếu trong thế giới – đã nói với các Kitô hữu thời ngài:

“Tình yêu có khuôn mặt nào? Hình dạng nào, tầm vóc nào, bàn chân nào, bàn tay nào?…
Nó có đôi chân dẫn đến nhà thờ;
có đôi tay trao tặng cho người nghèo;
có đôi mắt để nhận ra người đang cần giúp đỡ.”

Và ngài còn nói thêm về đức ái: “Hãy giữ lấy nó, hãy ôm lấy nó: không có gì ngọt ngào hơn thế.”

Anh chị em thân mến,
Đó chính là món quà ánh sáng được trao cho anh chị em, để anh chị em làm cho nó lớn lên trong mình và giữa cộng đoàn, trong tất cả sự dịu dàng của nó, và lan tỏa ra thế giới qua cầu nguyện, việc lãnh nhận các Bí tích và lòng bác ái. Hãy tiếp tục dấn thân như thế trên hành trình của anh chị em.

Xin Thánh Tâm Chúa Giêsu, mà giáo xứ của anh chị em được dâng kính cho Người, luôn uốn nắn và gìn giữ cộng đoàn tốt đẹp này, để với tâm tình của chính Đức Kitô (x. Pl 2,5), anh chị em sống và làm chứng với niềm vui và lòng tận tụy cho kho tàng ân sủng mà anh chị em đã lãnh nhận.

Vatican News

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây