19:01 ICT Chủ nhật, 22/10/2017

Giáo xứ Vinh Hương

Thống kê

Đang truy cậpĐang truy cập : 62


Hôm nayHôm nay : 7331

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 162981

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 9565178

Kết nối







GP.BMT Khai Mạc Năm Thánh Lòng Thương Xót

Thánh lễ thêm sức

Thánh lễ khai mạc 60 năm thành lập

Trang nhất » Giáo xứ Vinh Hương » Thư viện Công giáo » Văn học - Nghệ thuật

Vào Hạ

Thứ tư - 15/06/2016 06:32
- Trong hắn chỉ mong sao thi đậu vào chủng viện, hoặc có học hành gì thì điểm đến hắn vẫn thích làm linh mục. Ước mơ này được hắn ấp ủ và chỉ tâm sự với một mình mẹ.

“Những chiếc giỏ xe chở đầy hoa phượng, em chở mùa hè của tôi đi đâu?”.
           
Những ca từ thật đẹp của nhạc sỹ Vũ Hoàng và chất thơ mộc mạc của Đỗ Trung Quân dìu đưa hồn người ngất ngây vào hạ. Hắn lâng lâng nắn nót từng phím đàn và lướt trên từng dòng nhạc để lắng nghe mùa hoa phượng gọi mùa thi, gọi mùa hè,và  gọi mùa giã từ những khung trời tuổi thơ đầy ắp những kỷ niệm đẹp, của một thời áo trắng thư sinh.
 
Năm cuối cùng, thi tốt nghiệp và thi vào đại học, thú thật tâm trạng hắn rối bời, không biết giữa ngã ba đường, “chọn một dòng hay để nước trôi”. Cha xứ và cha mẹ muốn hắn thi vào chủng viện, để làm linh mục, hắn cũng muốn trở nên một vị Tông Đồ cho những người nghèo, những người bị thiệt thòi trong xã hội. Nhưng trong lòng hắn, bóng dáng của những thiên thần tà áo trắng luôn làm hắn khựng lại và trằn trọc thao thức bao đêm. Không biết phải chọn con đường nào đây? Theo Chúa không thể làm tôi hai chủ, hắn nhắn tin hỏi Chúa, không thấy tín hiệu trả lời. Thật là “tiến thoái lưỡng nan”, đầu óc hắn quay cuồng, chân tay hắn khua ra những nhịp điệu vô nghĩa. Mười hai năm đèn sách, năm cuối cùng trĩu một gánh âu lo. Làm sao đây? Chọn con đường nào, hắn muốn làm một cuộc tung hứng hai con xúc xích lên không trung và bắt thăm cho một hành trình quan trọng của cuộc đời và phó mình như đám lục bình trôi nổi. Nhưng như vậy mạo hiểm quá, bạn bè hắn khuyên hắn nên thi vào một trường Đại học, theo học để lập nghiệp, để thỏa chí của thời trai trẻ. Cha mẹ già và những đứa em, cuộc sống từng ngày lam lũ ở chốn quê nhà… Tất cả như cuốn phim quay chậm hiện lên trên màn hình tâm trí hắn. Dòng đời phức tạp quá, nó không êm ả như dòng sông quê mà mỗi chiều tan học, hắn cùng lũ bạn, tha hồ mà vùng vẫy. Tuổi thơ cũng đã bắt đầu trôi qua, phía trước là một quãng trời tràn ngập muôn sắc hương lòng. Có níu kéo với những kỷ niệm cũng vô ích. Hắn đang dò dẫm và cố phá tan những giấc mơ để bơi vào trong dòng nước của hiện thực. Quyết định rất quan trọng, vì tất cả sự thành công hay thất bại đều do những hướng đi lúc ban đầu. Ôi thật là cái thưở ban đầu vô vàn gay cấn này. Nó làm hắn nghĩ mãi đến qên ăn, quên ngủ.
 
Tiếng chuông chiều từ Thánh đường vọng đổ, vẫn đều đặn mỗi ngày, chẳng biết từ bao giờ. Mẹ kể gác chuông đã qua năm đời cha xứ, hẳn cũng trên 50 năm kinh qua chiến cuộc. Nhiều lần bom đạn phá đổ, và cũng nhiều lần được xây dựng lại. Tiếng chuông thánh thót, ngân dài, trầm bỗng. Ba quả chuông là ba note nhạc: đô-mi-sol, rung lên hợp âm đô trưởng, réo rắt và vút cao như nâng hồn người lên đỉnh cao của cõi nhiệm mầu. Tiếng chuông là tiếng Chúa, hắn nhủ thầm và sửa soạn đi đến nhà thờ. Hôm nay hắn sẽ cầu nguyện với Chúa, hắn sẽ dâng cuộc thi sắp đến cho Trái tim vẹn sạch Đức Mẹ Maria, Thánh Giuse và Thánh Bổn mạng. Biết đâu Chúa chọn hắn làm linh mục. Thánh lễ thiếu nhi mỗi tuần đối với hắn rất quen thuộc, nhưng hôm nay, hắn cảm nhận rất lạ, có điều gì đó làm hắn say sưa và dâng trào những xao xuyến của cõi lòng. Không phải anh em chọn Thầy, nhưng là Thầy chọn anh em, lời Chúa trong Thánh lễ làm hắn nghẹn ngào, hắn muốn thân thưa cùng Chúa, và đáp tiếng Ngài gọi mời.
 
Gần kỳ thi tốt nghiệp, hắn và bạn bè tranh thủ từng chút thời gian, ai cũng có chung một tâm trạng: hồi hộp và lo lắng. Đứa nào cũng dốc toàn bộ sực lực để ngấu nhiến từng con chữ. Phải trải qua kỳ thi tốt nghiệp, đứa nào cũng quyết tâm cao. Có nhiều đứa cao hứng vạch ra cho mình một tương lai đầy hứa hẹn. Thi tú tài, thi vào đại học, đứa muốn làm kỹ sư, đứa mơ làm bác sĩ, đứa chọn nghề sư phạm, rôm rả bàn tán, toan tính tương lai. Khi bạn bè hỏi hắn, hắn chỉ mỉm cười và im lặng. Trong hắn chỉ mong sao thi đậu vào chủng viện, hoặc có học hành gì thì điểm đến hắn vẫn thích làm linh mục. Ước mơ này được hắn ấp ủ và chỉ tâm sự với một mình mẹ.
 
Nắng đã nhạt dần, đường về chiều hoàng hôn giăng kín. Hắn bước vội qua những con đê dẫn về nhà. Ngang qua cánh đồng lúa xanh mơn mởn, những ngọn gió rì rào nhẹ đưa vô vàn chiếc lá rụng rơi. Hắn khe khẽ hát lên: “Ngài sai tôi đi vào đời, niềm tin yêu vời vợi, Ngài sai tôi đi mọi nơi”. Những sợi tơ lòng rung theo điệu hát, nhịp bước chân phơi phới như đang bay. Hắn vui sướng vì cuối cùng hắn cũng chọn được một con đường. Đường ngập nắng và ngút ngàn hương. Đường yêu thương như những sớm tan trường. Đường bình thường như hơi  ấm chiều sương. Đường hy vọng ngời sáng tên Giê-su.
 

Tác giả bài viết: Lm Giacôbê Tạ Chúc

Từ khóa: n/a

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Tin mới / Bài mới

Lịch Phụng Vụ

Ý CẦU NGUYỆN THÁNG 10
Xin Ơn cho các Nhân Viên Làm Việc và Người Bị Thất Nghiệp – Để tất cả các nhân viên làm việc được tôn trọng và bảo vệ quyền lợi của họ, và cho người bị thất nghiệp có được cơ hội đóng góp cho công ích.