Giáo xứ Vinh Hương

23/8/2026 – Chúa nhật 21 Thường niên năm A

Thứ sáu - 21/08/2026 20:51
23/8/2026 – Chúa nhật 21 Thường niên năm A
Kêpha, Anh là Tảng đá (23/8/2026 – Chúa nhật 21 Thường niên năm A)
 

Phúc Âm: Mt 16, 13-20

“Con là Ðá, Thầy sẽ ban cho con chìa khoá nước trời”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu đến địa hạt thành Xêsarêa Philipphê, và hỏi các môn đệ rằng: “Người ta bảo Con Người là ai?” Các ông thưa: “Người thì bảo là Gioan Tẩy Giả, kẻ thì bảo là Êlia, kẻ khác lại bảo là Giêrêmia hay một tiên tri nào đó”. Chúa Giêsu nói với các ông: “Phần các con, các con bảo Thầy là ai?” Simon Phêrô thưa rằng: “Thầy là Ðức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống”. Chúa Giêsu trả lời rằng: “Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc, vì chẳng phải xác thịt hay máu huyết mạc khải cho con, nhưng là Cha Thầy, Ðấng ngự trên trời. Vậy Thầy bảo cho con biết: Con là Ðá, trên đá này Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và cửa địa ngục sẽ không thắng được. Thầy sẽ trao cho con chìa khoá nước trời: sự gì con cầm buộc dưới đất, trên trời cũng cầm buộc; và sự gì con cởi mở dưới đất, trên trời cũng cởi mở”. Bấy giờ Người truyền cho các môn đệ đừng nói với ai rằng Người là Ðức Kitô.

Kể từ đó, Chúa Giêsu bắt đầu tỏ cho các môn đệ thấy: Người sẽ phải đi Giêrusalem, phải chịu nhiều đau khổ bởi các kỳ lão, luật sĩ và thượng tế, phải bị giết, và ngày thứ ba thì sống lại. Phêrô kéo Người lại mà can gián Người rằng: “Lạy Thầy, xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy chẳng phải như vậy đâu”. Nhưng Người quay lại bảo Phêrô rằng: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những sự thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.

Ðó là lời Chúa.

 Suy niệm 1: Kêpha, anh là tảng đá

Si-môn, anh là ai? Tôi không bén nhạy như anh môn đệ Chúa yêu, nhưng đôi khi tôi là người đại diện để trả lời trước tiên những câu hỏi quan trọng Thầy đặt ra cho anh em tôi. “Cả anh em nữa, anh em cũng muốn bỏ đi sao?” (Ga 6,67). “Còn anh em, anh em nói Thầy là ai ?” (Mt 16,15). Tôi đã nói ngay điều mình tin: Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa. Thật ra anh em chúng tôi đã nghĩ Thầy là Con Thiên Chúa từ lúc Thầy đi trên mặt hồ và dắt tôi vào thuyền (Mt 14,33). Tôi tin Thầy là Con Thiên Chúa theo một nghĩa đặc biệt vì Thầy có tương quan độc đáo với Chúa Cha. Chỉ mình Thầy biết Chúa Cha trong tư cách Người Con (Mt 11,27). Tôi không nghĩ mình đã biết rõ hay biết trọn vẹn con người Thầy. Nhưng càng sống gần Thầy tôi càng nhận ra Thầy là ai (Mt 17,5). Phải đợi đến sau khi Thầy trải qua cái chết và phục sinh, tôi mới thật sự tin Thầy Là Đấng Emmanuel (Mt 1,23; 28,20). Si-môn, anh là ai? Tôi tên là Si-môn, tên do bố mẹ đặt cho. Khi gặp Thầy Giêsu, Thầy đặt tên cho tôi là Kê-pha (Ga 1,42), hay Phêrô, nghĩa là Đá Tảng, là Thạch (Mt 16,18). Việc Thầy cho tôi một tên mới không phải chuyện ngẫu nhiên. Thầy muốn thiết lập một cộng đoàn mới mà Thầy gọi là Giáo Hội. Giáo Hội này là đoàn Dân Chúa thuộc tứ phương thiên hạ, vượt mọi bức tường văn hóa, chủng tộc, quốc gia. Tất cả sống theo giáo huấn của Thầy được ban trên Núi Bát Phúc. Suốt đời tôi không bao giờ hiểu được tại sao Thầy chọn tôi làm nền móng cho tòa nhà Giáo Hội của Thầy.

Thầy dạy người ta, khi xây nhà, thì xây trên đá chứ đừng xây trên cát. Vậy mà Thầy lại coi tôi là Đá, là nền kiên cố cho tòa nhà của Thầy. Phần tôi, tôi biết sự yếu đuối của tôi, và tôi biết quyền năng của Thầy. Tôi đã chìm xuống nước, dù biết Thầy đang ở trước mặt. Tôi đã kêu cứu và Thầy đã nắm lấy tôi giữa sóng cả, gió to. Tôi biết mình là kẻ kém lòng tin, hay hoài nghi và sợ sệt. Nếu Xatan và tử thần không thể thắng được tôi, thì đâu phải bởi tôi, mà do có Thầy đứng sau tôi. Si-môn, anh là ai? Tôi là một ngư phủ ít học, đã lập gia đình và có cuộc sống ổn định. Tôi quen với sóng, gió, cá, thuyền và lưới. Thầy đã gọi tôi theo Thầy, mời người ta hoán cải vì Nước Trời gần đến. Được vào Nước Trời là ước mơ của mọi người và của tôi. Vậy mà bây giờ Thầy lại muốn giao cho tôi chìa khóa của Nước đó. Thầy cho tôi quyền đóng và mở cửa Nước Trời. Tôi biết mình không phải là Vua của Nước Thiên Chúa, Tôi chỉ là người quản gia, được trao chìa khóa Nước này, một Nước viên mãn ở trên trời, nhưng đã bắt đầu lớn lên từ mặt đất. Thầy cho tôi quyền trói buộc và tháo cởi, quyền quyết định bao điều liên quan đến đức tin và luân lý của những thành viên trong Giáo Hội. Tôi là người đã có lần chối Thầy, dù đã hứa sẽ không bỏ Thầy. Nước mắt của tôi không đủ để làm tôi được sạch, nhưng làm tôi khiêm tốn hơn và khoan dung hơn. Qua bao thế kỷ, nhiều đấng đã kế vị tôi để làm nền cho Giáo Hội. Họ là những mục tử đã tận tình chăm sóc chiên và hy sinh vì chiên. Điều làm tôi vui sướng, đó là Thầy Giêsu đã giữ lời hứa. Quyền lực của âm phủ không thắng được Giáo Hội. Trời và đất vẫn ý hợp tâm đầu (Mt 16,19).
Khiếm khuyết của con người luôn được Thiên Chúa bù đắp để ngôi nhà của Thiên Chúa vẫn đứng vững giữa cuồng phong.

Suy niệm:

Lạy Chúa, chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon, một người đánh cá ít học và đã lập gia đình để làm vị lãnh đạo đầu tiên của Giáo Hội. Chúa xây dựng Giáo Hội của Chúa trên một tảng đá mong manh, để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa. Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con theo Chúa, sống cho Chúa, đặt Chúa lên trên mọi sự: gia đình, sự nghiệp, tương lai. Chúng con chẳng thể nào từ chối viện cớ mình kém đức kém tài. Chúa đưa chúng con đi xa hơn, đến những nơi bất ngờ, vì Chúa cần chúng con ở đó. Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon, bỏ mái nhà êm ấm để lên đường, hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa. Amen. 

Suy niệm 2: Trên tảng đá này

Trong cộng đoàn Hội Thánh, Simon là khuôn mặt nổi bật trong nhóm Mười Hai. Ông thuộc nhóm những môn đệ đầu tiên theo Ðức Giêsu, và là một trong ba môn đệ thân tín nhất. Ông có mặt lúc Chúa hiển dung và trong Vườn Dầu. Ông thường là phát ngôn viên của cả nhóm (x. Mt 19,27). Ðức Giêsu phục sinh đã hiện ra cho ông trước tiên (1Cr 15,5), và giao cho ông chăn dắt đoàn chiên của Ngài (Ga 21,15-17). Simon có bản tính bộc trực, hăng hái. Vì quá tin vào sức mình, ông đã sa ngã, chối Chúa. Bất chấp những yếu đuối và giới hạn của Simon, Ðức Giêsu vẫn chọn ông đứng đầu nhóm Mười Hai, và làm nền tảng cho Hội Thánh của Ngài. Ngài đặt cho Simon một tên mới là Phêrô, tiếng Aram gọi là Kêpha, nghĩa là Tảng Ðá. Tên mới này phản ánh sứ mạng Chúa giao cho ông. Phêrô được tuyên bố là người có phúc, vì ông đã được Cha trên trời cho biết Ðức Giêsu là ai. Ông đã tin tưởng đón nhận mạc khải ấy. “Thầy là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.” Ðó là lời tuyên xưng đức tin của Phêrô. Nhưng ông không chỉ tuyên xưng đức tin của mình, ông còn tuyên xưng tình yêu nữa: “Lạy Thầy, Thầy biết con yêu mến Thầy.”

Với niềm tin-yêu vào Ðức Giêsu, Phêrô sẵn sàng chia sẻ sứ mạng Mục Tử của Ngài, sẵn sàng hiến mình vì đoàn chiên. Quả thực, Phêrô đã giang tay chịu chết như Thầy Giêsu, đã theo Thầy và đến nơi mình không muốn đến. Chúng ta ngỡ ngàng trước sự tin tưởng của Ðức Giêsu. Ngài cho Phêrô được chia sẻ trách nhiệm với Ngài. dù ông chỉ là một ngư phủ bình thường, ít học. Chỉ mình Ðức Giêsu mới là Nền Tảng (x. 1Pr 2,4-5), nhưng Phêrô cũng được làm nền cho Hội Thánh. Chỉ mình Ðức Giêsu nắm giữ chìa khóa (x. Kh 3,7), nhưng Phêrô cũng được trao chìa khóa Nước Trời. Nếu Phêrô có quyền giáo huấn, quyền thánh hoá và quản trị Hội Thánh, thì chỉ nhằm mục đích là phục vụ Dân Chúa. Hội Thánh đã gặp biết bao khó khăn trong dòng lịch sử. Không phải chỉ là những cuộc bách hại đẫm máu, mà còn là những chia rẽ, tranh chấp nội bộ, những sa sút trầm trọng vì chạy theo thế gian. Hôm nay, Hội Thánh cũng gặp khó khăn không ít, khi nhiều người bỏ nhà thờ, bỏ đức tin, khi ơn gọi giảm sút ở nhiều nơi, khi Ðức Thánh Cha bị công kích? Ước gì mỗi người chúng ta ở lại và yêu mến Hội Thánh, cải tổ và canh tân Hội Thánh bằng việc canh tân chính bản thân mình.

Cầu nguyện:

Lạy Chúa, chúng con không hiểu tại sao Chúa chọn Simon, một người đánh cá ít học và đã lập gia đình, để làm vị Giáo Hoàng đầu tiên của Giáo Hội. Chúa xây dựng Giáo Hội trên một tảng đá mong manh, để ai nấy ngất ngây trước quyền năng của Chúa. Hôm nay Chúa cũng gọi chúng con theo Chúa, sống cho Chúa, đặt Chúa lên trên mọi sự : gia đình, sự nghiệp, người yêu. Chúng con chẳng thể nào từ chối viện cớ mình kém đức kém tài. Chúa đưa chúng con đi xa hơn, đến những nơi bất ngờ,
vì Chúa cần chúng con ở đó. Xin cho chúng con một chút liều lĩnh của Simon, bỏ mái nhà êm ấm để lên đường, hạnh phúc vì biết mình đang đi sau Chúa. Amen.

Lm. Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây