Cảm nghiệm được Đấng Phục Sinh
Chúa Giêsu Phục Sinh. Người sống lại để giúp con người giữ được niềm vui, hy vọng và hạnh phúc giữa bao đau khổ, bất công, bất hạnh của xã hội. Nếu Đức Giêsu không sống lại thì cuộc đời của từng người, cũng như của cả vũ trụ này, đã giống như những nấm mộ hoang tàn trong các nghĩa trang trên khắp thế giới. Vì thế, mỗi người được mời gọi đến gần ngôi mộ chôn táng Đức Giêsu để cảm nghiệm được Người như các môn đệ (x. Ga 20,1-9).
Những ngôi mộ hoang tàn
Thật vậy, thử tưởng tượng xem, một ngày nào đó, có một hành tinh xa lạ đâm vào trái đất, tất cả sự sống sẽ bị thiêu rụi, biến mất trong nháy mắt. Hoặc nếu có cuộc chiến tranh hạt nhân xảy ra, kho chứa loại vũ khí của các cường quốc đủ để làm nổ tung trái đất nhiều lần và cả nhân loại cũng biến mất không cần nấm mồ chôn nào. Vậy thì tất cả những công trình kiến trúc, văn hóa, nghệ thuật, khoa học, xã hội, tôn giáo của loài người sẽ còn lại gì? Nếu chúng không có giá trị vĩnh hằng, ta cần gì phải xây dựng chúng!
Khoa học đã cho biết thân xác là một cấu trúc vô cùng phức tạp với khoảng 75 ngàn tỷ tế bào sống, hoạt động và thay đổi không ngừng. Nhưng xuống thấp hơn lại chỉ là hàng tỷ tỷ những hạt nhân nguyên tử không sự sống, không thay đổi, vô hồn, vô cảm, ở rất xa nhau. Vì thế, sự sống hiện tại giúp mỗi người nhận ra mình là một thụ tạo có phẩm giá cao quý, biết suy nghĩ, biết mơ ước hạnh phúc, biết đi tìm chân thiện mỹ - đó lại là chính tinh thần đang sống trong ta. Tinh thần này luôn sống vì nó không phải là vật chất, không bị giới hạn bởi thời gian và không gian.
Nhiều người hiện nay lại chỉ biết có thân xác, chăm chút cho nó bằng đủ thứ đồ ăn thức uống bổ dưỡng, bằng những bộ quần áo hàng hiệu, bằng đủ loại mỹ phẩm mắc tiền, dù biết thừa rằng mỗi ngày nó tàn tạ, xấu xí, già nua và cuối cùng phải chết. Họ chẳng quan tâm tới tinh thần, thậm chí còn chối bỏ hoặc bôi bẩn nó bằng những tư tưởng sai lầm, hẹp hòi, những phim ảnh đồi truỵ, hoang đường nhân danh khoa học. Kết quả là chính họ không cảm nhận được sự sống kỳ diệu, phong phú và phi thường của mình. Tinh thần của họ đang chết và rất cần được cứu sống.
Vì thế, khi hiểu sự sống của mình được định hình bởi tinh thần và Đức Giêsu chính là nguồn sống toàn diện vĩnh hằng, là Đấng Cứu Độ duy nhất có thể cứu sống toàn thể nhân loại và vũ trụ, mỗi người mới thấy cuộc Phục Sinh của Người liên quan mật thiết tới đời mình.
Đức Giêsu đã sống lại. Ngôi mộ chôn táng Người trống rỗng. Người đã chiến thắng sự chết để mở tung các ngôi mộ đang chôn vùi con người. Từ đó, Người đem lại niềm vui và hy vọng. Vì thế, thánh Phaolô mời gọi chúng ta rằng: “Anh em đã trỗi dậy cùng với Đức Kitô, anh em hãy tìm kiếm những gì thuộc thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên Chúa. Anh em hãy hướng lòng trí về những điều cao cả thuộc thượng giới, chứ đừng chú tâm vào những gì thuộc hạ giới” (x. Cl 3,1-4). Và, niềm vui và hạnh phúc ấy chỉ trọn vẹn nếu gặp được Đấng Phục Sinh. Vì thế, câu hỏi quan trọng được đặt ra là làm thế nào để cảm nghiệm được Người, Đấng vẫn luôn ở cùng nhân loại mọi ngày cho đến tận thế (x. Mt 28,20)?
Làm sao cảm nghiệm được Đấng Phục Sinh?
Sách Tin Mừng giới thiệu 3 môn đệ tiêu biểu để mỗi người chọn lựa thái độ sống, và từ đó đạt được niềm mong ước của mình là cảm nghiệm được Đấng Phục Sinh. Đó là Maria Madalena, cô gái đã hoàn lương; Simon Phêrô, tông đồ trưởng; và Gioan, người môn đệ được Đức Giêsu yêu quý.
Cả ba người, giống như bao Kitô hữu khác, đều yêu Đức Giêsu, nên đã thao thức về cái chết bất công, về thân xác chưa được tẩn liệm trọn vẹn của Chúa Giêsu. Nếu không yêu, người ta sẽ sống thờ ơ, lãnh đạm, chẳng thèm quan tâm hay thao thức về nhau. Vì yêu nên Madalena cùng với vài phụ nữ mang dầu thơm đến mộ để xức xác Chúa Giêsu vào sáng sớm ngày Chúa sống lại. Tình yêu chân thành đối với Chúa Giêsu phải luôn làm mỗi người thao thức về những nỗi đau khổ, bất công, nghèo đói, tật bệnh mà bao Giêsu thấp cổ bé miệng đang phải chịu đựng. Vậy ta đang thao thức về họ như thế nào?
Rồi khi được tình yêu thôi thúc, họ không còn đi đứng bình thường, mà tất cả đều chạy. Chạy nghĩa là làm nhanh hơn, tốt hơn; chạy là hy sinh nhiều hơn, chịu đựng gian khổ hơn và tha thứ quảng đại hơn. Chạy là biết cho đi mà không còn tính toán theo lẽ công bình, là yêu mà không cần được yêu lại. Đúng là tình yêu có những lý lẽ mà trí não không thể nào hiểu nổi. Vậy mỗi người đã biết chạy như thế chưa?
Nhưng tình yêu không phải chỉ thôi thúc chạy tới, tình yêu còn mời con người biết dừng lại. Dừng lại ở cửa mộ Giêsu vì nhận ra cái chết của Người đòi những hành động khác với thường tình. Madalena dừng lại và không vào dù tới mộ sớm nhất; chị chạy về báo tin cho Simon Phêrô và Gioan. Hai người này cũng chạy, nhưng vì Gioan trẻ hơn nên chạy nhanh hơn Phêrô. Nhưng Gioan cũng không lợi dụng ưu thế của mình để vào mộ trước, anh dừng lại nhường cho Phêrô.
Cuộc sống của ta cũng vậy: có thể một người trẻ đẹp hơn, tài năng hơn, giàu có hơn, đạo đức hơn so với các người khác, nhưng tất cả đều được mời gọi tự nguyện dừng lại, tự nguyện nhường nhịn người khác vì tình yêu đối với Đức Giêsu. Vậy ta có biết nhường nhịn hay vẫn đang quyết tâm giữ mãi ý kiến, định kiến của mình, đòi hỏi quyền lợi hợp pháp, hợp lý của mình khiến cho bản thân bất an và cộng đồng bất hạnh như hiện nay?
Kết quả là khi biết thao thức, dám chạy tới và tự nguyện dừng lại tùy theo mức độ tình yêu dành cho Chúa Giêsu, mỗi người sẽ cảm nghiệm Người một cách khác nhau. Thánh Kinh không nói gì đến việc Phêrô có tin hay không tin, nhưng ông không gặp Đức Giêsu Phục Sinh lúc ở gần ngôi mộ vì ông thao thức ít hơn cả, chạy chậm hơn cả và không nhường ai. Gioan thì chạy nhanh hơn Phêrô, biết nhường cho Phêrô, nên dù ông chỉ thấy những khăn liệm, vải liệm sắp đặt gọn gàng, ông “đã thấy và đã tin” Chúa Giêsu sống lại.
Chỉ có Madalena là người đã thao thức nhiều nhất, chạy tới mộ sớm nhất và nhường nhịn cả hai người kia, nên đang khi chị còn đứng gần mộ than khóc thì Đức Giêsu Phục Sinh đã hiện ra với chị (x. Ga 20,11-18).
Đó là các thái độ ta cần thể hiện trong đời sống để có thể cảm nghiệm được Đấng Phục Sinh và làm chứng cho Người trong thời đại hiện nay, như thánh Phêrô nói với gia đình ông Corneliô: “Chúng tôi đã cùng ăn, cùng uống với Người sau khi Người từ cõi chết sống lại. Chúng tôi xin làm chứng về tất cả những điều ấy” (x. Cv 10,34-43).
Lm Antôn Nguyễn Ngọc Sơn