LÊN ĐƯỜNG
Kho tàng chuyện cổ Ấn Giáo kể chuyện về Đức Phật: mỗi ngày Đức Phật gặp gỡ các tín đồ đến để tìm con đường giải thoát, người người đến rồi đi, duy chỉ có một người thanh niên là người định cư ở vùng ấy – cứ mải miết nghe giảng cả năm trời mà chưa tìm được con đường giác ngộ… chỉ vì anh ta không chịu thực hành những lời chỉ dẫn của thầy, không chịu lên đường.
Đức Ki tô giảng dạy những chân lý của trời cao, Ngài không úp mở về con đường để đạt được hạnh phúc đời này và đời sau. Nhưng thử hỏi: đám đông nghe Chúa giảng trong 3 năm trời, họ thán phục về giáo lý của Chúa: vừa cao sâu, như Đấng có uy quyền, đáp ứng mọi câu hỏi họ đặt ra… thế nhưng có được mấy người hoán cải và đổi đời? Người ta chỉ nghe rồi để đấy, không thực hành và không thay đổi cuộc sống, và vì thế Lời Tin Mừng không lớn lên trong đời họ. Có người ví hành trình đức tin giống như một người muốn khám phá ra một vùng đất lạ - một tòa lâu đài, nếu ta cứ nghiên cứu bản đồ và đọc những thông tin mà không lên đường để khám phá thì sự hiểu biết của ta chỉ dừng lại ở lý thuyết, không hề có trải nghiệm và biến đổi nơi tâm hồn (cảm xúc).
Thánh Phaolô bộc bạch cho ta một chút về sự khiêm tốn nơi tâm hồn ngài: “Tôi trở nên mọi sự cho mọi người”. Ngài không tự hào về quốc tịch Roma, mà tự nguyện trở nên nô lệ cho mọi người để mong cứu được một ít người. Ngài không tự hào về tước hiệu tông đồ, về việc rao giảng cũng như thành quả của nó, bởi vì Ngài chỉ làm theo lệnh Chúa và ngài chỉ là đầy tớ của Lời. Nhưng ngài khuyến khích chúng ta: mỗi người đều là tay đua trên con đường phục vụ Đức Ki tô và Hội Thánh, dù phải rán hết sức và phải kiêng khem đủ điều...thì cũng đáng, vì phần thưởng trên trời tồn tại muôn đời.
Bài Tin Mừng Chúa Giê su dạy ta: Hãy luôn thức tỉnh tâm hồn trước khi muốn làm thầy dạy cho ai, trước khi sửa lỗi anh em. Thức tỉnh ở đây là ‘biết mình’, biết thực chất con người mình là tạo vật được Chúa cho sinh ra trên đời, lệ thuộc vào Chúa trong mọi sự, được Chúa yêu thương chăm sóc, được Chúa trao cho sứ mạng truyền giáo, biết những hồng ân Chúa ban và có những vết bẩn đang bám vào chiếc áo trắng của ngày rửa tội, biết giáo lý cơ bản của đạo Chúa là yêu thương anh em như gương Thầy chí Thánh để lại: cúi xuống rửa chân, đến để phục vụ hơn là để được người khác phục vụ, yêu là dám chết cho người mình yêu… Mỗi ngày bạn hãy luôn cầu nguyện: “xin cho con biết Chúa và xin cho con biết con”. Amen.