TRỞ NÊN NHƯ TRẺ NHỎ
Chúa Giê su đã dạy: “Nếu các con không trở lại mà nên như trẻ nhỏ, các con chẳng được vào nước trời” (Mt 10, 3). "Bản Hy Lạp viết mikrōn - “bé nhỏ”: không chỉ người nhỏ tuổi, nhưng còn là người không địa vị, dễ bị coi thường".(trích của cha Minh Anh)
Chúng ta thường suy nghĩ về những đức tính của một em nhỏ: phó thác, trông cậy mọi sự từ cha mẹ, yêu mến nhiều, đơn sơ, thật thà… Nhưng chính xác là sự tự hạ: “Vậy ai tự hạ, coi mình như em nhỏ này, người ấy là người lớn nhất trong nước trời” (Mt 10, 4). Bản tính của con người là thích tự do và tự lập, không muốn cậy dựa vào Thiên Chúa… bởi đó, họ chối từ cả sự hiện diện của Ngài. Chúng ta còn nhớ câu biểu ngữ được gắn trên các xe bus công cộng ở Anh năm 2009: “Có lẽ không có Thiên Chúa, bạn cứ vui hưởng cuộc sống đi!” Ẩn ý đàng sau câu nói này là ‘Thiên Chúa và lề luật của Ngài làm con người không được sống buông thả và tự do như mình mong ước’. Ngày nay ở Mỹ, người ta thừa nhận công khai là có ma quỷ - hoạt động dưới nhiều hình thức và nhiều tổ chức, có kẻ tôn thờ nó và kẻ khác sợ bị quấy rầy nên kiêng kỵ nhiều thứ. Thế nhưng, niềm tin của nhiều người chỉ dừng ở đó, nếu hỏi họ về Thượng Đế thì họ không muốn bàn đến vì họ không biết rõ - có quá nhiều vị: chúa của Ki tô giáo, của Hồi giáo, của Phật giáo và của đất trời… tốt nhất là không bàn tới. Tại sao nhiều người không muốn nhìn nhận sự hiện diện của Chúa?- thưa vì sự nhìn nhận Chúa đòi buộc họ thay đổi cuộc sống không phù hợp với giáo lý Chúa dạy.
Chúng ta trở lại với 3 từ của bài Tin Mừng hôm nay: AI TỰ HẠ. Trong mục nói về cầu nguyện, cha Anthony de Mello. SJ đã viết: “Sở dĩ ngày nay phép lạ ít xảy ra là vì chúng ta không còn trông chờ phép lạ, không còn tin rằng Thiên Chúa thường xuyên can thiệp vào cuộc sống mình và rằng Thiên Chúa là nhân tố quan trọng bậc nhất trong cuộc sống của mình. Đằng sau bất cứ sự việc nào xảy ra trong cuộc sống, ta phải tin rằng Thiên Chúa đã trực tiếp can thiệp, ví dụ: khi bạn nhức đầu – hãy uống một liều aspirin, nhưng hãy biết rằng: chính Chúa đã giúp chúng ta bào chế ra thuốc và chính Ngài tác động trong khả năng chữa lành hoặc trong dược tính của thuốc aspirin. Sự tự hạ này giúp chúng ta nhìn ra Thiên Chúa đang hoạt động phía sau tất cả những nguyên nhân đệ nhị và bàn tay của Người đang đích thân điều khiển mọi biến cố qua bức màn che là những yếu tố nhân loại”.
Tinh thần tự hạ và bé nhỏ trước mặt Thiên Chúa dạy ta ý thức sự trần trụi của hữu thể mình trước Thiên Chúa, chúng ta mang ơn Chúa trong mọi sự: từ sự hiện hữu, công ơn cứu chuộc, công phúc nước trời… để luôn tạ ơn và phó thác cho Ngài trong mọi điều. Tinh thần tự hạ cũng dạy ta đừng so sánh với người khác, vì chúng ta không biết kế hoạch của Thiên Chúa: Một bà mẹ đông con được hỏi “Trong các con, bà thương đứa nào?”. Bà đáp “Đứa đau yếu, cho đến khi nó khoẻ; đứa đi xa, cho đến khi nó về; đứa bé nhất, cho đến khi nó lớn!”.
Nếu hỏi một em nhỏ: “Tội nguyên tổ là tội gì” thì có lẽ em sẽ trả lời ‘là tội ăn trái cấm’. Câu trả lời không sai, nhưng người lớn sẽ trả lời ‘đó là tội kiêu ngạo’. Con người đã thành người lớn, bởi đó Chúa Giê su dạy ta: “Nếu các con không trở lại mà nên như trẻ nhỏ”. Không phải chỉ có ông bà nguyên tổ, mà ngay cả từng người chúng ta cũng muốn rời bàn tay Thiên Chúa để tự lo liệu cho mình, tự tô vẽ vinh quang cho mình, tìm sự ngưỡng mộ của người đời, tìm sự an toàn nơi của cải, và âm thầm chống lại những gì Thiên Chúa muốn – nhất là những mệnh lệnh được ghi chép bằng chữ trong Kinh Thánh và huấn quyền. Xin thêm đức tin cho con để con biết tự hạ như em nhỏ trong vòng tay cha mẹ, vì con biết rõ ‘mình hoàn toàn lệ thuộc vào Chúa trong mọi sự’. Amen.